Trong năm nay, chúng tôi đã hỗ trợ 2 bệnh nhân quốc tế. Hôm nay, chúng tôi xin chia sẻ câu chuyện của chị Nita – một bệnh nhân nữ ngoài 40 tuổi mắc rò vòm miệng, thông qua bức thư do chính chị viết.
■ Phẫu thuật tái tạo độ khó cao
Đối với bệnh nhân Nita, các bác sĩ đã tiến hành tái sắp xếp cơ nhằm khôi phục chức năng của vòm miệng mềm, đồng thời kéo dài vòm miệng mềm để giúp cải thiện khả năng phát âm. Sau phẫu thuật, nếu kết hợp luyện phát âm, luyện cộng hưởng và các bài tập tăng cường cơ, khả năng nói dự kiến sẽ được cải thiện rõ rệt, giúp bệnh nhân có thể giao tiếp tốt và quay trở lại cuộc sống sinh hoạt bình thường.
— Giáo sư Kim Seok-Hwa, Khoa Phẫu thuật Tạo hình
Xin chào, tôi tên là Nita, năm nay 41 tuổi.
Tôi sinh ra với dị tật khe hở môi – vòm miệng hai bên, nhưng do điều kiện y tế và hoàn cảnh khó khăn tại Philippines, tôi chưa từng được điều trị phẫu thuật chuyên sâu. Vì phát âm không rõ ràng, tôi đã nhiều lần bị hiểu lầm và tổn thương, nhưng không bỏ cuộc và luôn nỗ lực sống tích cực. Hiện tại, tôi đã làm việc 10 năm với vai trò nhân viên kỹ thuật và thư viện tại Trường Đại học General Baptist Bible.
Ngoài ra, tôi còn phục vụ suốt 7 năm tại một nhà thờ nhỏ ở Tibungco, Davao, hướng dẫn lớp Kinh Thánh cho thanh thiếu niên, dạy trẻ em, tham gia thờ phượng và ca ngợi. Việc phải đeo khẩu trang khi giảng dạy khiến tôi không thoải mái, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng giữ tinh thần lạc quan.
Trong một lần, thông qua một nhà truyền giáo, tôi được giới thiệu về cơ hội phẫu thuật miễn phí tại Bệnh viện CHA Bundang (Hàn Quốc). Với cảm xúc đan xen giữa lo lắng và biết ơn, tôi đã quyết định đến Hàn Quốc. Khi đặt chân đến bệnh viện, tôi rất bất ngờ trước môi trường sạch sẽ, khang trang, và đặc biệt xúc động trước sự quan tâm ấm áp, tận tình của Giáo sư Kim Seok-Hwa cùng toàn bộ đội ngũ y tế.
Quá trình hồi phục sau phẫu thuật không hề dễ dàng, nhưng nhờ sự chăm sóc chu đáo mỗi ngày của các bác sĩ và điều dưỡng, tôi đã có thể vượt qua. Dù đôi lúc lúng túng vì rào cản ngôn ngữ, nhưng bằng sự chân thành, chúng tôi vẫn có thể thấu hiểu nhau. Dù ở xa quê hương, tôi luôn cảm nhận được sự an toàn và yêu thương tại nơi này, và tôi sẽ không bao giờ quên tất cả những người đã giúp đỡ tôi trong suốt thời gian nằm viện.
